TẠI SAO CHÚNG TA LẠI CHỌN CON ĐƯỜNG NHƯ VẬY? – (Đặng Ngữ/ Thùy Linh)/BS

21 Tháng 6

TẠI SAO CHÚNG TA LẠI CHỌN CON ĐƯỜNG NHƯ VẬY?

 

By: Blog Đặng Ngữ
 
Nếu thật lòng bầu bí thương nhau, xem nhau như anh em trong một nhà thì chúng ta phải xem tổ tiên của người Khơ-me cũng nhưtổ tiên của người Kinh. Nghĩa là, văn hóa, văn minh của người Khơ-me phảiđược xem là văn hóa, văn minh của người Việt Nam. Chúng ta nhất thiết phải xây dựng lại tinh thần Việt, tương lai chung của một nước Việt Nam bằng việcđối xử công bằng, tôn trọng, kính ngưỡng những giá trị lịch sử mới hòng thoát khỏi nguy cơ Hán hóa từ trong suy nghĩ. 
 
Nếu thật lòng bầu bí thương nhau, xem nhau như anh em trong một nhà thì chúng ta phải xem tổ tiên của người Chăm cũng nhưtổ tiên của người Kinh. Nghĩa là, chúng ta phải kính trọng thủy tổ của người Chăm như cái cách chúng ta kính trọng Hùng Vương-thủy tổ của người Kinh vậy. Nên nhớ, chính sự pha trộn giữa ngôn ngữ của các cư dân thuộc nền văn minh sông Hồng và văn minh Chăm đã cho ta hệ thống ngôn ngữ mà chúng ta hiện đang sửdụng: chữ quốc ngữ . Muốn thoát khỏi nguy cơ Hán hóa từ trong suy nghĩ, cần phải truy nguyên và xiển dương những giá trị gốc như vậy.
 
Muốn thoát khỏi nguy cơ Hán hóa từ trong suy nghĩ, chúng ta cần phải quay về với những giá trị gốc, không nhất thiết phải hoành tráng, to lớn, đồ sộ…của văn minh phương Bắc mà quay về với những thứ nho nhỏ, be bé, xinh xinh…nhưng chứa đựng trong đó tư duy của chính chúng ta, những người phương Nam bất khuất. 
 
Trong các loại bệnh, bệnh về não vốn khó thăm khám, chẩn đoán, kê toa và được liệt vào loại bệnh nguy hiểm nhất. Người có bệnh não thường không biết mình mắc bệnh nên không đề phòng. Trường hợp phát hiện ra bệnh thì ngoài việc tìm ra đơn thuốc phù hợp, con bệnh phải kiên trì và đủ dũng cảm mới mong khỏi bệnh. Thường nghe nói “bệnh từ tâm mà ra” bởi não bộ con người ta điều khiển mọi hoạt động của cơ thể con người, tâm có ổn thì thân mới khỏe, tâm không ổn thì cơ thể sinh lắm chứng bệnh tật. Một dân tộc có thể tồn tại bên cạnh Trung Hoa mấy ngàn năm nay mà không bị đồng hóa, không bị thôn tính ắt hẳn không phải một dân tộc tồi. Hẳn bên trong dân tộc ấy phải có cái gì đặc biệt, rất đặc biệt. Điều đấy chúng ta không thể phủ nhận.
 
Câu hỏi đặt ra là: tại sao chúng ta có thể tồn tại mà không thể văn minh, hùng cường được? Ở vào những khúc quanh lịch sử, dân tộc ta luôn có những lựa chọn không thể hiểu nổi, hết lần này đến lần khác. Có người bảo rằng chúng ta không may. Có người bảo rằng số phận dân tộc mình phải chịu cảnh như vậy. Cá nhân tôi, tôi không chịu cách lý giải đấy. Vậy thì dođiều gì làm cho chúng ta ra nông nổi như thế này? Hay chăng dân tộc chúng ta dung chứa một khuyết tật gì đấy, một khuyết tật tập thể trong cách suy nghĩ,một khuyết tật truyền thừa từ tổ tiên trong cấu trúc tư duy của người Việt? Nếu thừa nhận cái khuyết tật trong tâm lý dân tộc đấy thì chúng ta phải phá bỏ tất cả sao? Vậy thì chúng ta còn gì? Theo tôi, phải phá bỏ để xây dựng lại còn hơn tiếp tục dung chứa những khuyết tật đó, cái thứ độc hại trong tư duy đã làm cho chúng ta tồn tại nhưng tồn tại chẳng khác chi đời sống thực vật.

Đời sống nhân loại từ thời cổ đại cho đến nay vốn được xây dựng xoay quanh các trục sau đây: kinh tế, chính trị và văn hóa. Nếu suy nghĩ cho thật kỹ, đời sống văn hóa chính là thượng tầng kiến trúc mà kinh tế & chính trị là hạ tầng của xã hội nhân loại, cũng như của mỗi dân tộc. Không cần thảo luận gì nhiều, hẳn nhiên, chúng ta đánh giá nền văn minh của một dân tộc dựa trên nền thượng tầng kiến trúc của dân tộc ấy bao gồm: tôn giáo, tư tưởng và nghệ thuật.
 
Liệt kê ra từng phân ngành riêng biệt thì gồm 03 phân ngành nhưng cái gốc của cả tôn giáo và nghệ thuật đều nằm ở nơi tư tưởng. Nói cho ngay, tư tưởng-cái gốc của cảkinh tế và chính trị bởi kinh tế hay chính trị thì cũng bắt nguồn từ những cái lý tất nhiên của nó, nghĩa là, phải có những tư tưởng ấy thì mới có những nền tảng kinh tế và chính trị ấy. Muốn tìm hiểu cho thấu đáo nguyên nhân tại sao Nhật Bản có thể duy tân tự cườngđể văn minh, hùng mạnh mà không phải Trung Hoa hay Việt Nam (theo rất nhiều người vẫn quan niệm, cả ba nước này được xem như “đồng chủng đồng văn” và chịuảnh hưởng nhiều tư tưởng Khổng Mạnh và triết lý Phật Giáo), chúng ta phải đi tìm cái gốc của vấn đề: cách suy nghĩ của người Nhật Bản, tư tưởng Nhật Bản. Tôi dám chắc rằng, cái tư tưởng Nhật Bản ấy, nó phải có điều gì riêng có, rấtđặc sắc và vượt trên hẳn tư tưởng Trung Hoa và Việt Nam cùng thời. Cái tư tưởngấy thể hiện tinh thần quốc gia Nhật Bản. Vì cái tinh thần quốc gia ấy mà giai cấp cầm quyền khôn ngoan sáng suốt chọn lựa duy tân tự cường thay đổi vận mệnh quốc gia. Vì cái tinh thần quốc gia ấy mà tầng lớp trí thức tinh hoa sốt sắng làm người hướng đạo tiên phong cho công cuộc cải cách. Vì cái tinh thần quốc gia ấy mà quần chúng nhân dân lập chí hăm hở tấn hóa tự cường. Chẳng giống nơi giới cầm quyền của Trung Hoa và Việt Nam: đầu óc ngu dại, cứ ngồi lì trên ngôi cao, lấy quyền cao và sức mạnh bạo lực để đè ép, cản trở ý muốn duy tân tự cường của quốc gia nên công cuộc duy tân không sao thực hiện nổi. Lại thêm đám trí thức hủ nho, thủ cựu cứ tưởng mình khôn lắm rồi, mạnh lắm rồi chẳng thèm đổi mới. Cái mâu thuẫn ấy cứ mỗi ngày một dâng lên tạo thành cách mạng đổ máu tàn bạo mà vẫn không đi đến đích văn minh được. Rốt cuộc vẫn nằm trong cái vòng yếu hèn, phụ thuộc mà mất nước. Bài học lịch sử ấy dường như đang lặp lại với Việt Nam. Nhật Bản duy tân tự cường thành công bởi họ có quần chúng nhân dân rất có chí, trí thức thì thức thời và chính quyền rất sáng suốt.
 
Nói chuyện vui, tôi vốn kỹ sư điện tử, thật lòng chẳng biết gì về kiến trúc với lại mỹ thuật. Mấy năm trước làm thuê cho tụi ngoại quốc nên thỉnh thoảng có qua lại Thượng Hải, Thâm Quyến, Hồng Kông, Ma Cau…rồi học được cái nghề: “architectural lighting solution” chuyên thiết kế, cung cấp các giải pháp chiếu sáng cho các tòa nhà. Có người hỏi tôi, sao lại đâm đầu vào cái chuyên ngành gì mà hẹp vậy. Tôi trả lời, cái gì Hồng Kông, Thượng Hải, Ma Cau, Thâm Quyến có thì Hà Nội, Sài Gòn vài năm sau sẽ có, giống y hệt, không chạy thoát được. Ô hay, sao tôi lại dám qủa quyết như thế nhỉ ? Ngẫm mà xem, cái suy nghĩ này không chỉ mình tôi. Rất nhiều người đã nghĩ như vậy và đã làm như vậy. Thể loại nào bán chạy nhất trên thị trường sách mấy năm nay? Xin thưa, sách dịch các truyện ngắn, tiểu thuyết ngôn tình của các tác giả đô thị Trung Quốc. Lối viết của các nhà văn trẻ ăn khách chúng ta cứ giống giống như các nhà văn trẻ ăn khách bên Tàu. Tôi không cho rằng họ đạo văn hay thuổng ý của đồng nghiệp bên Tàu. Nhưng từlối hành văn cho đến cách dùng chữ, rồi ý tứ, rồi cốt truyện…tất thảy đều na ná như văn học Tàu. Cái gì dân Tàu làm giả, làm dối được thì người Việt cũng làmđược dù cái sự giả, sự dối không bằng với người Tàu. Người Tàu phun hóa chất vào trái cây thì người mình chơi phóc môn vào bánh phở. Người Tàu lấy thịt thối làm nhân bánh bao thì ta lấy thịt thối làm cơm hộp. Người Tàu phá hủy môi sinh thì người ta xem nhẹ sinh thái. Có thể liệt kê rất, rất nhiều những sự giống nhau đến kỳ quặc như vậy. Tự hỏi, người Tàu truyền bá mấy cái trò đấy cho người mình ư? Không thể kết luận như vậy được. Hay người mình cử người sang Tàu học hỏi mà mang về nước hại lẫn nhau? Lại càng không thể. Tại sao người mình lại có những thói quen, hành động giống người Tàu đến vậy? Nếu đồng ý với nhau rằng, tư duy thể hiện thành hành động thì hóa ra người mình có cách suy nghĩ giống người Tàu sao? Cũng có thể lắm chứ.
 
Bây giờ, quay trở lại với câu hỏi đặt ra từ đầu, tại sao chúng ta lại chọn conđường như vậy? Tôi cho rằng, chúng ta không chủ động trong việc chọn lựa. Chúng ta đã chọn lựa như cái cách mà người Tàu đã chọn lựa. Cứ vào những khúc quanh của lịch sử, khi đòi hỏi phải chọn lựa thì lại thấy những người lèo lái vận mệnh quốc gia ngoái cổ sang phương Bắc để xem bên đấy làm như thế nào. Cứ nhưthể dưới vòm trời này không đâu hơn Trung Hoa. Cứ như thể trên bề mặt đất này không nơi nào văn minh cho bằng nền văn minh của người Hán. Đến ngay cả một tác phẩm vĩ đại của nền văn học Việt như Truyện Kiều của Nguyễn Du cũng phải dựa vào nguyên tác của một tay vô danh bên Tàu có tên gọi Thanh Tâm Tài Nhân. Phải chăng cụ Nguyễn Du nhà ta không có khả năng sáng tác từ một nguyên bản do chính cụ tạo nên ? Nói như thế tức coi thường bậc danh nhân của nhà mình rồi. Có thểNguyễn Du không ý thức việc này. Nhưng Freud và Carl Jung có thể lý giải: bởi cấu trúc tư duy của Nguyễn Du, cái văn hóa Hán nó truyền thừa từ tổ tiên đã ăn sâu vào tận vô thức của đại thi hàoi. Nguyễn Du đã như vậy, các sĩ phu khác của chúng ta cũng không khá hơn. Thứ Nho giáo của chúng ta là thứ Nho giáo cặn bã, không được tinh lọc với tên gọi Việt nho. Sĩ phu chúng ta muôn đời thờ hai chữ“trung quân” mà không biết đến quần chúng nhân dân cái chi cả. Vua cho ăn thìăn, vua bảo nói thì nói, vua bảo viết thì viết. Cho nên, cái sử của nước ta chỉthuần túy thứ sử của nhà cầm quyền đánh nhau mà chả thấy hình bóng quần chúng nhân dân đâu cả. Lịch sử đâu phải một dòng sông đầy máu và chiến sĩ trận vong. Hai bên bờ lịch sử phải có kẻ cày ruộng, người dệt vải, học trò đi học…nữa chứ.Rõ ràng, cách viết sử của mình cũng thuần một thứ copy cách viết lịch sử của người Hán.
 
Có người thắc mắc, sao người Việt chúng ta không thể lập thuyết? Lập thuyết để làm gì khi Khổng Tử vẫn còn ngồi bệ vệ trên cao kia, nơi phát khởi nguyên khí quốc gia. Lập thuyết để làm gì khi ngày ngày sĩ tử nước ta vẫn vái lạy con người xa lạ đến từ Trung Nguyên kia. Những người suy nghĩ giống nhau thì hành động giống nhau, những nền văn hóa giống nhau thì chọn lựa cũng giống nhau. Một người am hiểu văn hóa, chính trị như ông Nguyễn Xuân Tụ có ý gì khi lấy cái “nick name” Hà Sĩ Phu? Sĩ phu Bắc Hà ư? Cái “nick name” đầy Nho nghĩaấy gợi nên nhiều suy nghĩ về việc chúng ta bị Hán hóa từ trong cấu trúc tư duy. Nó làm chúng ta nhớ đến một vị quân vương chăng? Cho nên, cá nhân tôi cho rằng ngày nào mà người phương Bắc chưa thay đổi mô hình chính trị hay chủ thuyết của họ thì ngày đó nước mình vẫn chưa có hi vọng thay đổi gì lớn. Chúng ta không chống Tàu, chúng ta không kỳ thị Tàu nhưng ngày nào mà chúng ta chưa nhận thứcđúng vấn đề để thay đổi từ trong cái cách mà chúng ta tư duy thì: đừng có mơ.
Tôi nói sai chăng?
Tự đáy lòng mình, với tư cách một con dân đất Việt, tôi sẽ reo mừng nếu tôi nói sai các bạn ạ.
 
 

8 nhận xét:

  1. Đất nước ta từ xưa đến nay đều có truyền thống lá lành đùm là rách, bầu bí thương nhau mà, đó là truyền thống quý báu của dân tộc ta, chính vì như vậy thì đất nước ta, mọi người đều sống bình đẳng, yêu thương lẫn nhau, không phân biệt dân tộc, không phân biệt lịch sử.

    Trả lờiXóa

     
     
  2. Hôm nay đọc được một câu trong một comment trên Ba Sàm, đại ý: “Người Tàu chinh phục thiên hạ thành công vì họ biết đánh vào lòng tham của con người”.
    Quả thật đúng như vậy. Người Tàu là sự giao phối giữa 2 chủng tộc Hung Nô ở phía Bắc và Bách Việt ở phía Nam, và xuất hiện vào khoảng 2.700 năm trước Công nguyên. Dân tộc này sinh ra những con người vĩ đại và tàn bạo, cho nên lãnh thổ Trung Hoa không ngừng lớn mạnh đến ngày nay.
    Rất hiếm có tác giả đề cập đến đề tài như tác giả bài này, kể cả những người làm trong lĩnh vực văn hóa (chắc là họ cũng quen với việc ăn theo nói leo…?!). Mấy chục năm qua, trên lĩnh vực văn hóa tư tưởng của nước nhà chỉ tập trung ca ngợi Đảng, lãnh tụ…, tức vẫn tệ nạn sùng bái cá nhân, hoặc sùng bái Đảng, nhân tố mang lại cuộc sống cho muôn dân.
    Người Tàu sau một thời gian dài “bế quan tỏa cảng”, xem mình là nhất thiên hạ, không cần phải học ai, bị thôn tính và có phần nhục nhã v.v.., thì nay họ đã thức tỉnh và đang “phục hưng Trung Hoa” như khẩu hiệu của triều đại Tập Cận Bình, trong khi đó, lãnh đạo VN cũng chưa thoát ra khỏi tư duy của phường “giá áo túi cơm” thì chưa thể có thay đổi về nhận thức trong thời gian tới được.
    Chừng nào có một xã hội dân chủ, tiếng nói của mọi người được lắng nghe (ở cá cơ quan truyền thông, được bàn luận tại Quốc hội…), thì mới hy vọng thay đổi được.
    Người Việt đối xử rất không công bằng với các dân tộc thiểu số khác, đặc biệt là Chăm, Khmer và một số dân tộc khác ở Tây Nguyên (chiếm đất, đồng hóa…). Rất có thể, người Việt sẽ nhận được Nhân-quả nhãn tiền. Suy cho cùng nó xuất phát từ văn hóa và tầm nhìn của tầng lớp lãnh đạo mấy chục năm nay.

    Trả lờiXóa

     
     
  3. TẠI SAO CHÚNG TA LẠI CHỌN CON ĐƯỜNG NHƯ VẬY?
    Câu hỏi đặt ra là: tại sao chúng ta có thể tồn tại mà không thể văn minh, hùng cường được?
    2 câu hỏi trên có câu trả lời rất đơn giản, vì chúng ta chọn sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam Quang Vinh .
    “Tôi cho rằng, chúng ta không chủ động trong việc chọn lựa. Chúng ta đã chọn lựa như cái cách mà người Tàu đã chọn lựa. Cứ vào những khúc quanh của lịch sử, khi đòi hỏi phải chọn lựa thì lại thấy những người lèo lái vận mệnh quốc gia ngoái cổ sang phương Bắc để xem bên đấy làm như thế nào.”
    Sai, lịch sử hiện đại đã cho ta ít nhất 2 lần với những chọn lựa khá hơn -đúng, không hoàn hảo, nhưng ít nhất có được nền móng- là chính phủ Trần Trọng Kim và chính phủ miền Nam . Nhưng chúng ta đã cố hết sức, hy sinh cả máu xương, tàn phá đất nước để loại bỏ những lựa chọn tốt hơn . Tại sao, coi lại câu trả lời trên .

    Trả lờiXóa

     
     
  4. Bài viết hay tuyệt.Thật đáng buồn là lập luận của tác giả quá…đúng. Cách nghĩ tạo ra cách làm,cách sống,cách xử lí vđề đang nảy sinh.Nhưng theo tôi tác giả chỉ nhìn lsử TrQ ,VN,Nhật nên hơi bó hẹp.TrQ và VN đang ở tư duy phong kiến vua chúa nên khi kết hợp với CNCS nó biến tướng sang Vua chúa tập thể toàn trị.Còn Nhật do ở giữa biển buột phải đóng tàu giao thương để tồn tại và phát triển nên Vua Nhật đã hướng quan lại ,trí thức sang châu Âu để học về công nghiệp,sau đó nhờ người Đức làm luật pháp để cai trị có khoa học.Ta xem thêm về Bắc Triều và Hàn quốc sẽ thấy rất rõ:Bắc Triều phụ thuộc TrQ XHCN nên con vua thì lại làm vua,nhưng Hàn quốc theo Mĩ,theo TBCN nên dù có lúc độc tài,kinh tế tư nhân vẫn phát triển buộc tư tưởng phải dân chủ mới có thể phát triển hơn nữa.Còn châu Âu thì sao? Lúc đang phong kiến cũng  đánh nhau chiếm đất lộn bậy.Sau CM công nghiệp thì cần nguyên liệu,nhân công rẻ nên đi chiếm thuộc địa khắp thế giới(Mặt trời không bao giờ lặn trên đất nước Anh).Rồi Đức mạnh lên đòi chia lại đất đai nên Đại chiến 1,Đại chiến 2 xảy ra.Sau thất bại Đức Ý Nhật tan hoang nhưng vẫn là các nước TBCN nên kinh tế hồi phục nhanh,Còn Liên xô và Đông Âu dù tên XHCN nhưng chỉlà các nước tiền công nghiệp nên kinh tế ì ạch.Nói hơi dài một chút nhưng túm lại là:kinh tế tư nhân phát triển sẽ đẻ ra các tư tưởng vĩ đại.Vì vậy tôi không tin TrQ có thể chinh phục thế giới như Mĩ vì kinh tế tư nhân của họ sẽ phá nát chính quyền XHCN của họ trước khi đủ sức mạnh kinh tế.Nhưng tôi tin TrQ sẽ thành phát xít( như Đức) đòi chiếm biển Đông để lấy dầu,cá,đường hàng hải cho 1,4 Tỷ người.Còn VN ???

    Trả lờiXóa

  5. Còn VN??
    Vẫn đi theo sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản (nào cũng được) Quang Vinh, và vẫn kiên trì con đường Xã Hội Chủ Nghĩa, con đường mà Bác Hồ đã tọng vào miệng bắt dân tộc nuốt .

    Xóa

     
     
  6.  
  7. Đôi Điều Tản Mạn
    * Tôi thấy bất ngờ đến thú vị từ topic trước khi thấy Trang chủ trở lại „nếp nhà“ là hồi đáp bạn đọc trước khi qua chuyên mục mới. Tôi đã quan sát „phong thái“ đặc thù các Trang nhà „thân hữu“ như NTT, NXD và ABS; Nhưng vẫn muốn giữ để … chiêm nghiệm tiếp. – Hihi…
    * Tôi còn suy nghĩ nhưng cũng không muốn trao đổi thêm về „Trường hợp THDT“: Tôi trân trọng những gương hy sinh vì Cộng đồng và Lý tưởng. (Hai bài sau có chép lưu làm tài liệu: https://danluan.org/tin-tuc/20130619/tran-van-huynh-neu-co-quay-nguoc-dong-thoi-gian-toi-van-se-ung-ho-thuc-bang-het-khahttps://danluan.org/tin-tuc/20130619/le-thang-long-dieu-chung-ta-can-la-su-that).
    * Tôi trân quý tấm gương Cù Huy Hà Vũ. Nhân đọc về „lập thuyết“ nơi bài chủ, xin post lại 1 ý kiến và một bài của CHHV về „Chủ nghĩa Nhất thể Việt – Vietnamunism“ (http://www.voatiengviet.com/content/vietnam-war-a-perspective-from-hanoi-4-29-10-92469969/862106.html). Ý kiến nhỏ là (rút gọn; Tôi cũng chưa muốn viết tiếp về đề tài „gan ruột“ này, vì chính Trang nhà thân hữu của CHHV là BauxiteVN.Info cũng muốn dừng đưa tin): Nhớ Cù Huy Hà Vũ! (08:06, 2013-06-13) … Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió) gặp gia đình Cù Huy Hà Vũ nhiều và có viết nhiều về Vũ và Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà. Tôi nhớ trong một bài, NBG viết đại ý: Gió hỏi: Tại sao anh Vũ làm những việc đó (kiện những sai trái luật pháp của quan chức)? Vũ nói: Tao có cái UY của tao! … Những điều về truyền thống của gia tộc và quê hương Hà Vũ tất nhiên cũng là cơ sở tạo cho Hà Vũ cái „Uy“ trong hành động của mình; Nhưng tôi nghĩ quan trọng, quyết định là cái TÂM đặt trên nền tảng Văn hóa và Đạo lý. Cần giải thích thêm; Từ chuỗi luận (đã trình bày đôi lần): Đạo Lý => Đạo Đức => Đạo Luật trong đó Đạo lý và Đạo đức như nền tảng (gốc) Văn hóa của cộng đồng thể hiện thành Đạo Luật của một thể chế thì ta biết cái Văn Hóa có cái UY lớn chừng nào mà Cù Huy Hà Vũ dựa vào để hành xử trong lĩnh vực chuyên môn “luật pháp” của anh! …
    * Nhân loại, nói cho cùng thì cũng là “một cộng đồng”: Việc giao lưu, học hỏi nhau là tự nhiên và tất yếu. Việt với Tàu cũng không ngoại lệ. Người Tàu biết học lóm” (“Bắt chước” – Nắm BẮT cái cách thức làm (CHƯỚC) của người khác). Nổi tiếng đến mức Huấn luyện viên bóng đá Jürgen Klopp đã nhận xét (phê phán) đối thủ: Der FCB kupfere von anderen ab – wie die Chinesen. (Câu lạc bộ Bayern “đúc khuôn / bắt chước” người khác như những chú Ba Tàu. http://www.focus.de/sport/fussball/bvb-trainer-vergleicht-fcb-mit-china-klopp-ueber-bayern-wie-chinesen-in-der-industrie_aid_929945.html; dịch thoáng.) Triết lý Việt rất hay: “Ở đời, muôn sự là chung, Hơn nhau ở chữ ANH, HÙNG mà thôi!” “ANH (minh)” là có tri thức để HIỂU; “HÙNG” là có DŨNG và LỰC để LÀM. Còn “Trâu chậm uống nước đục” và “Theo voi ăn bã mía” thì cụ thể và … dễ hiểu hơn.
    Cảm ơn Trang chủ và Tác giả; Thân chúc quý vị An Lạc, Kính Quý.

    Trả lờiXóa

     
     
  8. Một bài viết hay, mới mà không lạ.Chủ đề “Tại sao chúng ta chọn đường này ?” một câu hỏi lớn đòi hỏi nhiều người phải chiêm nghiệm và phải trả lời. Nếu ta chúng ta chọn con đường này mà đến nay sau hơn tám mươi năm Đảng ra đời-Tổ chức được coi là người chèo lái cho cả dân tộc, và gần bảy mươi năm lập quốc – thời kỳ được xem là đất nước bước vào kỷ nguyên độc lập và hơn ba mươi năm đất nước thống nhất – được xem là thời kỳ tự cường thế mà đất nước vẫn không thoát ra được nghèo nàn và lạc hậu, vẫn đang nằn trong tốp 4 nước chậm phát triển của khu vực Đông Nam á, xếp hạng dưới trung bình của hơn 181 nước và khu vực trên thế giới. Dẫu biết, một đất nước trãi qua ba cuộc chiến tranh thì để hóa rồng đâu phải dể, nhưng nhìn lại bối cảnh với các mốc định biên bằng các bước ngoặt lịch sử 1930;1945,1975 khi dân tộc vượt qua các biến cố lớn để đi lên mà không thể bứt phá được, tất cả đều do chúng ta quá nặng nề với nền với tư tưởng Khổng giáo. Dẫu biết, lịch sử Việt Nam với gần một nghìn năm Bắc thuộc thì không để dàng gì gột bỏ được tư tưởng này, nhưng bình tâm nhìn lại một đất nước mà Tư duy lệ thuộc vào nước khác thì con người thường thụ động, u mê. Tại sao chúng ta không rủ bỏ được cái đuôi ve vẫy luôn cầm lái, chỉ đạo tư tưởng mà tự đi bằng cái đầu của chính mình, cái đầu vốn có của dân tộc Việt với nền văn minh lúa nước trên đất Giao Chỉ ngày xưa kết hợp với văn minh Chăm Trung Bộ và Khơ Me Nam Bộ để tạo nên một nền văn hóa đậm đà bản sắc thuần Việt-Chăm-Khơ Me trên vùng châu thổ Sông Hồng và hạ nguồn Mê Công. Đó là nền văn hóa lấy Phật giáo làm nền tảng đạo đức với những luân thường đạo lý thuần khiết đã được khắc sâu trong tâm khảm hàng triệu triệu con người Việt Nam từ xưa đến nay. Phải xây dựng tư tưởng phật giáo Việt Nam từ Tư duy của các thời Lý – Trần, tại sao những Vị vua anh minh của chúng ta với tư tưởng độc lập, tự cường lại không được tôn vinh, xây dựng thành tư tưởng cốt lõi cho muôn dân học tập noi theo mà phải đi vay mượn những tư tưởng tận đâu đâu mà cho đến  nay những nhà lý luận uyên thâm nhất của nước nhà cũng không giãi mã được tư tưởng ấy đúng hay sai? bới nó được bắt nguồn từ những ý tưởng siêu thực,không tưởng. Để xây dựng cuộc sống phồn vinh hạnh phúc cho con người há cớ gì chúng ta phải mất quá nhiều công sức, trí tuệ, tiền của đi tìm những mô hình siêu thực để chứng minh nó là bất biến là hình mẫu độc nhất vô nhị.Trong khi cả thế giới này con người đang chuẩn bị đưa nhau đi tìm nơi ở trên các hành tinh khác để tránh những hiểm họa mà con người có thể không lường trước được của tạo hóa.Muộn quá rồi chúng ta không sớm xây dựng cho mình một mô hình mới của riêng ta thì muôn lần có tội với con cháu mai sau.Hãy đi bằng con đường chính cha ông ta đã từng vạch ra cách đây hàng nghìn năm và nguồn mạch ấy đang âm ỉ chảy trong huyết quản của mỗi con người dân Việt. Hãy nhớ rằng trên thế giới này cái gì tồn tại lâu nhất sẽ trở thành quy luật và cái gì được nhiều người chấp nhận sẽ là quy luật phổ quát. Cái gì bị đào thải ắt không có chổ đứng theo thời gian.       

    Trả lờiXóa

     
     
  9. Chúng ta là một dân tộc giàu sức sống nhưng dễ bị lừa mị nên đã đi nhầm đường. Chúng ta rất anh dũng chống ngoại xâm nhưng chúng rất hèn kém trong khi làm kinh tế. Chúng ta chỉ suy nghĩ một chiều nên thường hay bị phỉnh phờ theo một chủ thuyết nào đó không phù hợp. vì vậy chúng ta không tìm ra lối thoát cái cảnh nghèo nàn, lạc hậu và thường bị các cường quốc khác xâu xé. Cũng vì thế mà chúng ta không có chủ thuyết riêng của người Việt, chúng ta vay mượn các học thuyết ở các chân trời xa lạ và tự hủy diệt lẫn nhau. Chừng nào chưa nhận ra khiếm khuyết của mình, dân tộc này còn đau khổ !

    Trả lờiXóa

     
     
 

 

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: